Chương 179: KẾT LỚN (NGOẠI TRUYỆN)

Editor: Gaasu Noo

Chẳng biết từ khi nào mà nhân dân khắp cả nước bắt đầu thịnh hành nghỉ lễ dài hạn. Một năm không những có bảy, tám ngày Lễ, mà còn có Tết Tây và Lễ quốc tế nữa. Chỉ cần bạn thích thì ngày nào cũng là Lễ hết!

Hôm nay là ngày Thất Tịch của Trung Quốc, bà chủ Dịch thị sửa sang thông lệ, phê chuẩn cho toàn thể nhân viên nghỉ làm nửa ngày. Bạn bè trai gái có thể tự do hẹn hò, yêu đương thoải mái. Đương nhiên nếu ai không có người yêu chính thức thì cũng phải có tình nhân dự bị. Cơ mà nếu có người nào tình nguyện ở lại Dịch Hằng làm thêm thì sẽ được tổng giám đốc Giang hào phóng hưởng tiền gấp ba. Chính sách am hiểu lòng người, thông tình đạt lý này đúng là chỉ có lãnh đạo tốt mới nghĩ ra thôi. Thảo nào ai cũng muốn vào Dịch thị làm việc, ngay cả gái nhà giàu như Trần Nhị bảo cũng không ngoại lệ.

Nói vậy thôi chứ Nhị tiểu thư cũng không vì mưu cầu phúc lợi của Giang Nhược Trần mới ở lại Dịch Hằng, huống hồ nàng biết rõ tổng giám đốc Giang biến thành người ‘thâm minh đại nghĩa’ như thế hoàn toàn do tình yêu tác động.

Read More

Advertisements

Chương 178: MẸ KẾ (NGOẠI TRUYỆN)

Editor: Gaasu Noo

Sau một đêm buông thả báo hại Dịch Diệp Khanh ngủ quên mất trời trăng, mới sáng sớm liền bị điện thoại đánh thức. Tính khí của Đại tiểu thư khi rời giường rất hung tợn, ngay cả Giang Nhược Trần cũng không dám tùy tiện chọc ghẹo. Có thể thấy được cái đứa to gan dám phá mộng đẹp của Dịch cô nương không phải ăn trúng gan hùm mật gấu thì chính là chán sống.

Một cánh tay ngọc ngà tung chăn chìa ra mò tới cái điện thoại phiền phức. Người nọ lấp ló nửa mặt liếc nhìn tên trên màn hình, vừa ấn nút nghe thì bên kia đã vang lên âm thanh vui sướng, “Tình Một Đêm, cậu đoán xem bọn tớ đang ở đâu?”

Read More

Chương 177: XÀ LÊ (NGOẠI TRUYỆN)

Editor: Gaasu Noo

Sắc trời mờ sáng, ánh nắng ban mai đã xuyên qua rèm vải. Việc đầu tiên sau khi Lê Nặc mở mắt chính là nhìn yêu tinh đang nằm trong ngực, khóe môi không khỏi cong lên, ngoài phòng bỗng vang lên tiếng reo hò của Lão thái thái, “Con oắt chết tiệt kia! Tà tâm không thay đổi, lại chui vào phòng nữa hả?! Để xem tôi trừng trị cô thế nào!” Nghe được tiếng vang, Lê Nặc lập tức kéo chăn trùm lên đỉnh đầu, ẩn núp như con đà điểu nhát gan. Cô chỉ sợ bị Lão phật gia nắm cổ bắt ra ngoài, vậy thì còn đâu mặt mũi xưng ‘tuyệt công’ với với tinh được đây!

“Bà Trương, chủ nhiệm Trương! Bà không thể nhỏ giọng chút sao? Bọn nhỏ còn đang ngủ đấy, đừng đánh thức tụi nó!” Nghe giọng nói đáng yêu dễ mến của ba, Lê Nặc quyết định có cơ hội sẽ mua giò heo về nhậu với ba liền.

Read More

Chương 176: MỘT PHẦN DI CHÚC KHÁC

Editor: Gaasu Noo

Quà? Dịch Diệp Khanh nghi ngờ nhìn ông vịt Donald trước mặt. Tuy vịt là một loại sinh vật vô hại, nhưng nhìn sao cũng không giống nụ cười đáng yêu của “Ông già noel”, còn nói là quà của Dịch Hàn Khiêm để lại khiến cô không đoán ra được gì. Ông cậu này có xích mích với ba cô khá lớn, từ lúc mẹ cô chết đi, nhiều năm như vậy mà hai người vẫn như nước với lửa nên ông Đường mới đi xa vào chốn giang hồ. Lúc này ông lại bảo có quà do ba cô ủy thác, Dịch đại tiểu thư tin mới ghê.

Đường Lễ Đức đương nhiên có thể nhìn ra tâm tư của oắt con này. Ông cười cười nói gì đó với hai người đàn ông bên cạnh, sau đó nhìn Dịch Diệp Khanh lên tiếng, “Hai vị này là cố vấn pháp luật cậu mời bên Mỹ tới. Mr Smith và kế toán Robert. Họ sẽ tuyên đọc di chúc của ba con!”

Read More

Chương 175: PHẢN CÔNG

Editor: Gaasu Noo

Cái đêm Dịch Diệp Khanh chạy trốn chỉ dùng một chữ “囧” để hình dung. Đầu tiên là ngã nhào trẹo chân, trán đập xuống đất rách da, quần áo trên người bị mài hỏng, toàn thân không có chỗ nào tốt. Không cần soi gương cô cũng biết dáng dấp của mình có bao nhiêu chật vật. Chạy là không được nữa rồi đó, chỉ có thể khập khễnh lết về phía trước thôi. Dịch Diệp Khanh đi thêm một đoạn mới ra khỏi núi, tiến vào đường cái mà Y Tiêu đã nói, lúc này cô đã không còn nhận rõ Đông Nam Tây Bắc nữa. Tuy nói chỗ này là vùng ngoại thành, không khí trong lành hơn thành phố, nhưng vẫn không nhìn thấy sao trời đâu chứ nói gì tới Bắc Đẩu.

Đại tiểu thư không có cách nào phân rõ phương hướng nên đành đi theo cảm giác, dù sao cô cũng không thể rơi vào tay cậu mình lần nữa.

Read More

Chương 174: TRỞ VỀ

Editor: Gaasu Noo

Dịch Diệp Khanh ngồi chồm hổm trên sân thượng nhìn theo hướng Y Tiêu biến mất hôm ấy. Người kia như mây mù bay tới, lại như như gió thoảng bay đi. Đại tiểu thư còn tưởng cô kia sẽ lại xuất hiện, nhưng từ đó về sau người ta không thèm ra mặt nữa. Dịch Diệp Khanh muốn đi ra ngoài lắm, gần đây cảm giác của cô ngày càng tệ, thậm chí còn định tự sát nữa kìa. Đương nhiên không phải thật sự tìm cái chết, cô chỉ muốn thông qua cách này để kích thích Đường tiên sinh thôi, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý nghĩ đó, lỡ như trò tự sát này chơi chết thiệt thì biết tính sao, cô chưa có muốn chết đâu!

Dịch Diệp Khanh cầm cục đá trên đất vẽ bùa bát quái. Thứ nhất, cô muốn nguyền rủa ông cậu Đường Lễ Đức của mình, nếu không tại ông ta thì cô sẽ không bị nhốt ở chỗ phân gà bao vây này. Thứ hai, cô muốn nguyền rủa người phụ nữ thấy chết không cứu kia. Cô xin thề, nếu gặp lại cái đứa họ Y đó, cô nhất định sẽ tàn nhẫn hành hạ cô ta một trận.

Read More

Chương 173: NHÀ TÙ

Editor: Gaasu Noo

Mặt trời lặn sau núi Tây, Dịch Diệp Khanh theo thường lệ cầm dao khắc khắc lên tường. Nhìn hai chữ “正” kia, Đại tiểu thư ném con dao nhỏ rồi gối tay lên đầu, tức giận nhìn trần nhà, trong miệng không khỏi lầm bầm, “Giang Nhược Trần, chừng nào chị mới tìm được em!? Em sắp chết héo thành củ cải đỏ rồi đây này!”

“Sắc mặt củ cải đỏ đâu có hồng hào được như cô! Tóc củ cải đỏ cũng đâu có đen thui, dày đặc được như cô. Cô đừng có chà đạp củ cải đáng thương nữa!”

Đại tiểu thư thấy bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt, nhưng cớ gì lại không thấy rõ mặt đối phương. Trước ngực dập dờn sóng lớn vậy chắc chắn là phụ nữ rồi, nếu không phải thì vô cùng có khả năng là ‘buê đuê’ cao cấp!

Read More