Chương 169: CÔNG VÀ THỤ

Editor: Gaasu Noo

Bữa tối vui vẻ của nhà họ Trần thế là kết thúc. Cơm nước vừa xong, Nghiêm cô nương dự định lên lầu thăm tiểu thư đỏng đảnh, nào ngờ lại bị mẹ Trần níu kéo uống trà, lấy tên đẹp là ‘bồi dưỡng tình cảm giữa mẹ vợ và con rể’. Nghiêm cô nương cũng không hiểu mấy chuyện trà chén này lắm, giới hạn chỉ có thể phân biệt được Hồng Trà và Trà xanh thôi. Ông bà Trần tinh thông trà đạo, nhưng hai anh em họ Trần lại chả có chút hứng thú, vừa hay trong nhà có thêm một đứa nữa. Lúc mới vào Trần gia, Nghiêm Gia Lăng chọn đi ‘con đường ba mẹ’, nịnh nọt theo bà Trần học pha trà. Trong mắt lão phật gia, đây vốn là một đứa bé thông minh, nhưng hôm nay có vẻ hơi mất tập trung.

Read More

Chương 168: CẢ NHÀ VUI VẺ

Editor: Gaasu Noo

Mặt trời chiều ngã về hướng Tây, Nghiêm Gia Lăng lê lết hai chân mỏi nhừ về nhà. Nhìn tường trắng, ngói trắng trước mắt, cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghiêm lão đại oai phong lừng lẫy tuyệt đối không thừa nhận bản thân bị ‘vợ quản chặt’. Ba quá cố của cô chưa từng tôn trọng người phụ nữ nào, đương nhiên cô cũng chưa từng chứng kiến cảnh bị ‘vợ quản chặt’ là thế nào. Nhưng ba vợ Trần Vạn Kim đã dốc sức giải thích cho cô hiểu, bị ‘vợ quản chặt’ không phải là ‘sợ vợ’, mà là biểu hiện của sự tôn trọng phụ nữ.

Vậy nên cô mới nghe lời Tần Dạ Ngưng lội bộ về nhà. Mặc dù chỉ cần gọi điện một phát sẽ có người đưa về tận nơi, nhưng cô không làm thế. Trần Nhị bảo nói vậy nhất định có bất mãn trong lòng. Vì để con nhóc này vừa lòng hả dạ, cô đành phải nhắm mắt chịu tội thôi.

Read More

Chương 167: KHÔNG BUÔNG THA

Editor: Gaasu Noo

Mấy ngày nay Nghiêm Gia Lăng rất khổ cực, đi sớm về khuya, không thể tránh khỏi lạnh nhạt vợ yêu trong nhà. Cô biết Nhị tiểu thư không vui. Một đôi vốn quấn quýt cả ngày, đùng một cái hết thời gian gặp mặt, cô còn không quen chớ nói chi tới Trần Nhị bảo luôn được cưng chìu kia. Nhưng Tần Dạ Ngưng không hề rời bỏ cô, tại sao cô lại gạt Nhị cô nương được cơ chứ?

Chẳng qua là cô được người ta nhờ vả, hơn nữa thời gian cũng quá bức bách. Cô nhận ra đôi mắt trong video, không sai, dù có mắt kính che chắn, dù người kia có hóa trang dung nhan thế nào, cũng không thể che giấu được cặp mắt sáng sủa mê người ấy.

Read More

Chương 166: GẶP LẠI BẠN CŨ

Editor: Gaasu Noo

Giang Nhược Trần thức dậy cảm thấy mình đã mơ rất nhiều điều kỳ lạ. Trong mơ có cô, mẹ và em trai quá cố, còn có Dịch Diệp Khanh nữa. Mẹ và em trai cô đang cười giống như thời ấu thơ, nhưng cảnh sắc trước mắt lập tức chuyển tới hình ảnh Dịch Diệp Khanh máu me đầy mình. Cô muốn chạy tới ôm em ấy, xem em ấy bị thương ra sao, nhưng càng chạy lại càng thấy Dịch Diệp Khanh càng xa. Cứ như gần ngay trước mắt, nhưng vĩnh viễn cũng không thể bắt được. Giang Nhược Trần bị cảnh tượng đó đánh thức.

Tay lạnh như băng đột nhiên có thêm nhiệt độ, trước mặt lập tức xuất hiện bóng người, “Tối qua tổng giám đốc Giang ngủ không ngon lắm. Uống ly trà nóng tịnh tâm nhé!”, Giang Nhược Trần nhận ra người kia là Nghiêm Gia Lăng liền nói cảm ơn nhận ly trà. Đầu lưỡi quyện vào vị trà đắng, không ngọt như lúc trước đã từng uống qua.

Read More

Chương 165: ĐẠI TIỂU THƯ MẤT TÍCH

Editor: Sun

Beta: Gaasu Noo

Lúc nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi tới, Giang Nhược Trần đang chủ trì cuộc họp thường kỳ. Điện thoại thường gọi đến đều do thư ký nhận, được gặp trực tiếp cô chỉ có thể là điện thoại cá nhân. Vừa thấy tên hiện trên màn hình, Giang Nhược Trần không khỏi nhíu mày, đồng thời giơ tay lên cắt đứt báo cáo tổng kết quý của quản lý bộ phận sản xuất, sau đó che ống nghe đứng dậy ra cửa nhận điện.

Lúc trở lại, Tổng giám đốc Giang không còn vẻ bình thản như trước, mặt mày tối tăm như vừa trải qua giông bão. Cuộc họp bị huỷ, Giang Nhược Trần còn chưa kịp giao phó liền chạy thẳng tới bệnh viện. Chỗ đó hiện giờ hỗn loạn vô cùng, điện thoại lúc nãy là người phụ trách an toàn của Dịch Diệp Khanh gọi tới, báo là Đại tiểu thư  đã bí ẩn mất tích cách đây nửa tiếng.

Read More

CHƯƠNG 103

Luôn có những chuyện cách chúng ta rất xa, nhiều khi ta tưởng rằng nó có thể quay về nhưng đôi khi, vĩnh viễn không quay lại.

Lần gặp gỡ đầu sao đẹp biết mấy, tôi đã từng mường tượng đó chính là tình yêu mình hằng mong đợi. Chỉ là ngay lúc bắt đầu, đã biết trước sẽ không có kết quả.

Thế giới này không thiếu cảnh đoàn tụ sum vầy, người yêu ta, ta yêu người, tình yêu khắc sâu vào tâm khảm, chỉ là tự an ủi mình vậy thôi. Ấy mà, tình yêu không thể đơm hoa, chỉ có thể ùa tàn nhưng không đành lòng tàn lụi.

Read More

Chương 164: MẸ CHỒNG GIÁ LÂM

Editor: Sun

Beta: Gaasu Noo

Lê Nặc bị đày đọa một thời gian dài, cuối cùng cũng không thể luyện thành thép. Cô đúng là đã lĩnh giáo được tính xấu ‘có thù tất báo’ của yêu tinh, đồng thời cũng bắt đầu cảm thương cho nửa đời tối tăm không thấy mặt trời của mình.

Nói đồng chí Lê Nặc luyện mãi không thành thép là bởi cô vẫn đỏ mặt đau tim khi kề bên người kia, cộng thêm suy nghĩ bậy bạ và khát khao dào dạt nữa. Dù cô không biết xấu hổ cũng không đến mức công khai tuyên bố gạ gẫm yêu tinh, cơ mà lúc nào trông thấy người đẹp cũng nổi lên lòng háo sắc cả.

Thoáng cái đã qua vài ngày, yêu tinh vốn đã có thể tự đi vệ sinh, chẳng qua là nhân lúc bệnh hoạn làm bộ ngượng ngùng trêu ghẹo cái đứa hay tỏ vẻ ‘già đời’ kia một phen thôi. Ngày nào mẹ Lê cũng nấu đồ ăn mang đến, lúc thì canh sườn, khi thì cháo bồ câu, hoặc là canh cá trích thơm ngon bổ dưỡng, tất cả đều là những món ăn tuyệt vời chữa thương bổ khí. Read More