Chương 58: ƯỚC HẸN

Edit: Dương Thiên Mạc

Beta: devil_dn

Một đêm không chợp mắt, ngày hôm sau Dịch Diệp Khanh biến hình thành con gấu trúc. Cả người cô cứ ỉu xìu xìu, tinh thần mãi không vực dậy được. Mỗi khi trông thấy Tổng giám đốc Giang thì y như chuột thấy mèo, lẩn trốn mất tăm. Nếu không trốn được, đại tiểu thư sẽ nhắm mắt vờ như người mù, mặc niệm trong lòng “không nhìn thấy, không nhìn thấy”.

Đừng trách Dịch đại tiểu thư kinh sợ như thế, dê con yêu cọp mẹ thực sự rất khó tiếp nhận được…

Cùng là những kẻ lưu lạc chân trời, kể từ khi tỏ tình với Xà Nhan Lệ, Lê Nặc chưa hề có được một đêm yên giấc nào. Yêu tinh kia thì lúc nóng lúc lạnh, lúc gần lúc xa, còn cha mẹ lại liên tục thúc dục chuyện hôn nhân, Lê Nặc cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi, vì thế mất ngủ đã thành chuyện như cơm bữa.May mà hai cô gái này không hề trơ trọi, vẫn còn có một người nữa bị biến thành quốc bảo, đó là Trần gia nhị tiểu thư. Chỉ là, nhị tiểu thư nhà người ta mất ngủ là do quá hưng phấn, tinh thần lúc nào cũng đề cao như thủy thủ Papai nhai rau chân vịt. Dường như chỉ cần nhớ đến lúc tạm biệt với người đẹp thì dù đang ngủ, Tần Dạ Ngưng cũng sẽ cười đến tỉnh…

Cảnh ngộ tuy bất đồng nhưng vừa chạm mặt nhau là như có xúc động anh hùng tụ hội. Đó là vào lúc trưa, ba người không hẹn mà gặp ở phòng ăn. Vừa thấy nhau, cơm liền không ăn, ba người xoay lưng bước vào thang máy đi lên sân thượng. Cả ba dựa vào ba mặt tường trong thang máy. Người ta nói một người phụ nữ bằng năm trăm con vịt, vậy thì 3 người này hẳn sẽ bằng một ngàn năm trăm con vịt. Nhưng nhìn hai con “vịt chết” bên cạnh im lặng không nói gì, Tần Dạ Ngưng ngờ vực không thôi. Vì vậy khi vừa đặt chân vào bãi cỏ trên mái nhà, cách khu giám sát một đoạn, nàng liền đích nói: “Tiểu Dịch, Tiểu Nặc, hai người có chuyện không vui à?”

Bị thanh âm “loli” non nớt kia hỏi, Dịch Diệp Khanh và Lê Nặc suýt chút nữa rớt một mảng da gà trên người xuống. May mà hai kẻ này cũng coi là một thân độc tố bất xâm, chỉ co giật khóe miệng vài cái chứ không ngất đương trường. Nhóc Lê không lên tiếng, vẫn trầm mặc như trước. Thật sự là cô chẳng có gì vui, vừa mới bước chân vào vòng xoáy tình yêu thì duyên đã đứt đoạn. Chỉ cần để ý một chút là biết ngay cô đang có tâm sự. Vậy nên Tần cô nương chưa rõ tình hình ra sao cũng không dám tươi cười, vẫn giữ nguyên khuôn mặt như mướp đắng, đặt mông ngồi xuống thảm cỏ.

Dịch đại tiểu thư thấy Lê Nặc ngồi xuống cũng tiến tới ngồi cùng. Cô mất ngủ cả đêm, người mệt mỏi không chịu nổi. Gánh nặng khổng lồ trong lòng khiến cô sức cùng lực kiệt. Hôm nay cô bất chấp hình tượng ngồi bệt xuống đất không muốn dậy. Trần gia nhị tiểu thư “hơi” thích sạch sẽ nheo mắt nhìn bãi cỏ xanh ngắt, không ngồi hẳn xuống mà chỉ ngồi chồm hổm, giương mắt nhìn chằm chằm hai người.

Dịch Diệp Khanh bị Tần cô nương nhìn lâu đến phát phiền, tay tự động lấy bao thuốc trong túi xách ra. Từ khi Giang Nhược Trần bước vào Dịch gia, đại tiểu thư không còn hút thuốc nữa. Mặc dù đã cai thuốc nhưng cô vẫn luôn giữ thói quen để bao thuốc lá trong túi xách.

“Đói bụng hút thuốc dễ bị say đấy, cất vào đi!”

“Tiểu Ngưng Ngưng, sao cậu dài dòng giống con cọp mẹ nhà tôi thế!” Dù sao Trần nhị tiểu thư cũng không phải là cọp mẹ nên Dịch Diệp Khanh không hề sợ, vẫn đốt thuốc hút mây nhả khỏi.

“Tiểu Dịch, gần đây cậu và cọp mẹ thế nào rồi?” Lê Nặc từ trước đến giờ không đụng vào điếu thuốc nhưng thấy Dịch Diệp Khanh hút thế cũng vươn tay đoạt lấy điếu thuốc, đưa đến bên miệng hít một hơi, nhưng ai ngờ thuốc vừa vào họng đã bị sặc, ho khan không ngừng.

“Từ khi nào hai người thành quỷ khói vậy?” Càng nhìn càng chướng mắt, Tần Dạ Ngưng túm lấy điếu thuốc trong tay Lê Nặc, dụi tắt lửa. “Hút thuốc có thể giải quyết vấn đề thì người ta cần gì cảnh sát? Hút thuốc có thể khiến Tổng giám đốc Giang thu lại nanh vuốt sao?” Tần Dạ Ngưng bỗng dưng dừng lại, nhìn sang Lê Nặc, nói: “Nó có thể làm cho Xà yêu tinh ‘khoanh tay chịu trói’ sao?”

Hai người không đáp lời. Hồi lâu sau Lê Nặc bỗng nhận ra có điều gì đó không đúng, cả kinh nói: “Tần Dạ Ngưng, sao cô lại biết chuyện giữa tôi và yêu tinh? Còn cả mấy chuyện mờ ám giữa Tiểu Dịch và Tổng giám đốc Giang nữa?”

“Trần gia nhị tiểu thư là ai cơ chứ? Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, thế gian bát quái nắm rõ trong tay. Nếu Nặc Nặc nhà cậu là nữ vương bát quái của Dịch thị thì Tiểu Ngưng Ngưng chính là tiểu thiên hậu bát quái đấy! Hai người các cậu kẻ tám lạng người nửa cân, kỳ phùng địch thủ!” Vừa nói chuyện Dịch đại tiểu thư vừa ngả người nằm lên bãi cỏ, nhìn bầu trời xanh thẳm, giọng nói mang vài phần chế giễu, vài phần cảm thán: “Cùng là những kẻ lưu lạc chân trời, phụ nữ tội gì làm khổ nhau?”

Câu nói “phụ nữ tội gì làm khổ nhau” này chẳng qua là Dịch đại tiểu thư buột miệng ra mà thôi, nào ngờ nó đã nói thay tiếng lòng cho toàn thể chị em phụ nữ ở đây. Không khí thoáng ngưng đọng lại, một lúc lâu sau Dịch Diệp Khanh mới đá nhẹ Lê Nặc bên cạnh, “Gần đây yêu nhân đại chiến thế nào rồi?”

“Yêu tinh pháp lực vô biên, toàn thắng!” Nhìn nhóc kia cúi đầu ủ rũ như thế, đại tiểu thư không khỏi đau lòng, lập tức khuyên nhủ: “Nhân yêu khác đường, quay đầu là bờ!”

“Cách mạng còn chưa thành công, đồng chí còn phải cố gắng. Tiểu Nặc, tôi ủng hộ cô!”

“Nhị tiểu thư, đường quan của cô thênh thang rồi đừng có tới đây kích thích đám hòa thượng không được ăn thịt như chúng tôi nữa!” Đại tiểu thư nhấn mạnh chữ “thịt” khiến cho đỉnh đỉnh đại danh nữ vương bát quái Lê Nặc ngửi thấy mùi ngon, lập tức hỏi: “Có người chịu được bệnh thích sạch sẽ và đầy xa xỉ của cô à? Tôi còn chưa nghe nói trên đời này có thần nhân bực ấy, công nhận Tần tiểu thư nhà cô giấu kỹ thật đấy!”

“Không phải giấu kỹ mà thần nhân kia mới xuất hiện chưa đến hai mươi bốn giờ, còn chưa kịp đưa lên sóng để cô bắt!”

“Tôi biết ngay mà, ‘ăng-ten thông tin’ của tôi sao có thể không nhạy được cơ chứ, thì ra là vậy.” Lê Nặc vừa nghe được tin buôn chuyện hay, chán chường lúc trước như được quét sạch, hăng hái tiến đến trước mũi Dịch đại tiểu thư, hỏi: “Là giai đẹp hay là gái xinh?”

“Gái xinh! Nghe nói còn đẹp hơn cả yêu tinh!” Nghe Dịch Diệp Khanh nói thế, Lê Nặc lại càng hứng thú. Tần Dạ Ngưng lại thẹn qua hóa giận, vội vàng che miệng đại tiểu thư lại. Thấy khó có thể bịt đầu mối, cô bèn ném miếng mồi nhử khác ra: “Nghe nói yêu tinh nhà cô đã đăng ký tham gia du lịch mùa hè năm nay, sao còn chưa thấy cô có động tĩnh gì thế?”

“Thật chứ? Đừng có lừa tôi đấy! Yêu tinh có bao giờ tham gia du lịch với công ty đâu… Nhưng sao cô ấy không nói với tôi nhỉ? Tần Dạ Ngưng, tin tức của cô có đáng tin không vậy?”

Thấy kỹ xảo của mình phát huy hiệu quả, Tần Dạ Ngưng lập tức hớn hở nói: “Không sai đâu, ngày đó tôi còn tận mắt thấy cô ấy điền tên cơ mà, hình như chỉ hai ngày nữa là hết thời hạn đăng ký, Tiểu Nặc, cô có ý định đi không?”

“Đương nhiên rồi! Thế các cậu thì sao?” Lê Nặc đột nhiên dứng dậy, giống như một chiến sĩ hăm hở ra trận, đôi mắt sáng quắc nhìn hai người đối diện. Chỉ tiếc là hai vị tiểu thư kia không hưởng ứng.

Dịch Diệp Khanh và Tần Dạ Ngưng còn đang lo lắng. Không thể trách hai người không có nghĩa khí. Dùng lời Tổng giám đốc Giang tới để nói thì Dịch đại tiểu thư đã bán đứt thân mình, cho nên Tiểu Dịch có muốn đi hay không còn phải xem cọp mẹ làm chủ.

Còn Tần Dạ Ngưng đúng là không muốn rời khỏi thành phố, rời khỏi đại mỹ nữ mà cô có chút thiện cảm kia. Nếu có thể dụ người đẹp đi cùng nghỉ mát thì lại là chuyện khác…

Tần cô nương đang trầm tư suy nghĩ, một lần nữa gặp lại người đẹp Nghiêm liền đặc biệt vui vẻ. “Chị đến rồi à?” Cô nàng nhảy cẫng reo hò, suýt chút nữa thì vạt váy tốc lên. Nghiêm Gia Lăng thì ngược lại, cô có vẻ mất tự nhiên, vẫn đi chiếc Yamaha đen, vẫn mang quần áo giản dị, quần jeans bạc phếch, phụ kiện đi kèm là chiếc thắt lưng nhỏ màu đen. Cô nhìn người kia nhảy chân sáo từ xa, khóe môi khẽ cong lên. Chỉ một nụ cười thế thôi cũng đủ khiến ai đó thần hồn điên đảo…

“Chị không chạy mất đâu, em vội vàng thế làm gì!” Ngưng mắt nhìn người trước mặt thở hổn hển, Nghiêm Gia Lăng không nhịn được buông lời trêu ghẹo. Vừa nói chuyện, cô vừa lấy chiếc khăn từ trong túi quần ra khẽ lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán Tần Dạ Ngưng.

“Để em tự làm.” Tần cô nương nhìn dòng người qua lại xung quanh, đỏ mặt nhận chiếc khăn trong tay người đẹp Nghiêm. Ngửi mùi thơm thoang thoảng trên chiếc khăn, cô nàng khẽ cười khúc khích, không hề phát hiện ra vẻ mặt của người bên cạnh đã thay đổi hoàn toàn.

“Hai người kia là bạn em à?” Đôi mắt phượng vốn “vô độc vô hại” lập tức trở thành thanh kiếm sắc bén. Cho đến khi thấy Tần Dạ Ngưng gật đầu, đôi mày đang nhíu kia mới từ từ giãn ra, nhìn về phía hai bóng người lén lút núp gần chỗ vòi phun nước. Tần cô nương buồn bực, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra hai người kia là ai. Nàng kéo người đẹp Nghiêm đi. “Đừng để ý tới hai ả ni cô không được ăn thịt kia nữa!”

Nghiêm Gia Lăng không biết hai vị không ăn được thịt kia là thần thánh phương nào nhưng nghe Tần cô nương bảo đi, cô cũng không tò mò thêm nữa. Người đẹp Nghiêm đội mũ bảo hiểm cho Tần Dạ Ngưng, sau đó nổ máy phóng xe đi, khiến cho hai kẻ kia chỉ có thể giương mắt ếch nhìn theo.

Bởi cái gọi là một ngày không gặp như cách ba thu, Trần gia nhị tiểu thư vất vả chịu đựng cả ngày dài không được gặp người đẹp, lúc này được thỏa mãn, cô nàng ôm chặt lấy vòng eo của người phía trước, líu ríu nói chuyện mãi không thôi, nói từ việc bữa sáng cho tới bữa trưa… Nghiêm Gia Lăng nhẫn nại trả lời từng câu hỏi một của nàng, cuối cùng hai người nói tới chuyện bữa tối có tiếp tục ăn ở quán ăn cũ không thì nhị tiểu thư không thể không từ chối. Mặc dù mùi vị của món tôm hùm kia khá ngon nhưng nếu muốn nàng dùng món súp “nhúng tay” vào kia thì Tần cô nương mắc bệnh sạch sẽ này thà đói bụng còn hơn.

May mà lần này Tần Dạ Ngưng đã chuẩn bị sẵn, buổi sáng đã đặt chỗ trong nhà hàng Pháp. Rượu đỏ cộng thêm mỹ nữ quả là tuyệt xứng. Nhưng vừa bước vào nhà hàng, Nghiêm Gia Lăng ăn mặc “lôi thôi” đã bị ngăn ở ngoài cửa. Không ngờ “sạch sẽ” và “xinh đẹp” trong mắt mình lại biến thành không chấp nhận được trong mắt người khác. Rốt cuộc thì Tần Dạ Ngưng xuất thân từ thiên kim thế gia, thấy cảnh như vậy bị chọc giận. Cô nàng xắn tay áo “bình luận phân xử” với quản lý.

Nhìn con nhóc kia như chuẩn bị đánh nhau đến nơi, Nghiêm Gia Lăng vội cản lại. “Không sao, cứ giao cho chị, chỉ cần năm phút, à không, ba phút thôi là được!” Nghiêm Gia Lăng nghịch ngợm nháy mắt một cái với nhị tiểu thư, sau đó kéo theo một tay bồi bàn ra một chỗ, thì thầm to nhỏ. Hai người đi vào trong một căn phòng riêng, khi trở ra cô đã mặc trên người trang phục của tay bồi bàn kia, com lê cùng với chiếc nơ đỏ thẫm, bên dưới thì vẫn mặc chiếc quần jean rách phá cách.

“Trông thế nào?” Nghiêm Gia Lăng đi tới trước mặt Tần cô nương, sau đó xoay một vòng rồi nói: “Không đến nỗi khó xem đấy chứ?”

“Gia Lăng…” Thật ra chị không cần phải tự làm khó mình như thế, lời đến khóe miệng trở nên nghèn nghẹn. “Cái nơi chết tiệt này, chúng ta không ăn nữa!”

Nghiêm Gia Lăng là người khôn khéo đến thế, làm sao có thể không hiểu tâm tư oắt con này. Cô kéo Tần Dạ Ngưng tới chiếc bàn cạnh cửa sổ. “Chị không đi đâu, cứ ăn ở nhà hàng này đi! Hôm nay em mời rượu bái sư nên phải nghe lời sư phụ nói!” Hai người vừa ngồi xuống liền nhận không ít ánh nhìn soi mói. Tần Dạ Ngưng bị những ánh mắt chằm chằm vào khiến cho cả người không được tự nhiên, nhưng mà người đẹp Nghiêm không thèm để ý, vẫn ăn cơm uống rượu như bình thường.

“Ăn không vào miệng, cái chỗ đáng chết này, em mà tới đây lần thứ hai thì họ Trần này đúng là đồ ngốc!”

“Chị thấy nơi này cũng không tồi mà, không nói tới cái khác, nếu em cần đi toilet cũng không cần phải gọi…”

“Ê, Nghiêm Gia Lăng, đây là em đang bất bình dùm chị đấy nhé…” Nghe người kia chế nhạo, Tần cô nương tức giận ném chiếc khăn phủ trên đầu gối lên mặt bàn.

“Được rồi, đừng để ý người khác nhìn mình làm gì, chỉ cần tự quản cái miệng của mình là ổn rồi. Tí nữa còn có tiết mục đặc sắc chờ chúng ta nữa đấy, cho nên bây giờ mình phải ăn cho bằng sạch, nha!” Nói xong, Nghiêm Gia Lăng không để ý đến phản ứng của đối phương mà xiên một miếng bò bít-tết trong đĩa mình rồi nhét vào miệng Tần Dạ Ngưng.

Tần cô nương cảm thấy vô cùng hứng thú với “tiết mục đặc sắc” sau khi ăn xong, không tiếp tục so đo nữa mà ngồi đó, vừa buồn bực nhai thịt vừa nhìn người đối diện ăn. Người nọ dường như chẳng thèm để ý tới những ánh mắt tò mò của người xung quanh, nhai miếng thịt uống rượu đỏ, thản nhiên mà thanh lịch chẳng kém cạnh ai. Cho dù là Tần Dạ Ngưng cũng phải thừa nhận bản thân mình được dạy dỗ từ bé cũng không bằng người trước mắt này. Có thể có khí chất tự tin đến thế, người này ắt hẳn không đơn giản là “người vận chuyển” như cô ấy tự nhận, kể từ đó Tần Dạ Ngưng càng thêm hiếu kỳ về cô gái họ Nghiêm này.

“Ăn xong chưa? Có muốn đi toilet không?” Tần Dạ Ngưng vừa uống vài ngụm rượu, thình lình bị Nghiêm Gia Lăng hỏi thế liền theo bản năng lắc đầu: “Không muốn!”

“Cái này phải muốn chứ!” Nghiêm Gia Lăng liếc mắt nhìn người ngây thơ không hiểu chuyện này, nở nụ cười tà. Mặc dù Tần cô nương không rõ ý định của người này lắm nhưng rốt cuộc vẫn gật đầu đi vào trong toilet. Cô ngồi chờ trong phòng WC được một lúc thì có một bóng dáng quen thuộc chen vào trong.

“Nghiêm Gia Lăng, chị muốn chơi trò gì đấy?”

“Suỵt!” Nghiêm Gia Lăng quay người lại, bịt kín miệng người kia rồi thì thầm bên tai nàng ta. “Chị đoán em chưa từng chơi trò này bao giờ – ăn quỵt!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s