Chương 172: QUÁ KHỨ VÀ HIỆN THỰC

Editor: Gaasu Noo

Cả nhà bốn miệng vui vẻ trở về, còn chưa vào cửa thì mẹ Lê đã lấy ra một chậu than, “Nhảy qua chậu than trừ đi vận rủi nào! Sau này không bệnh không tai..”

Lê Nặc rất xem thường một phần tử trí thức cao cấp như mẹ lại làm trò mê tín dị đoan, “Mẹ, tốt xấu gì mẹ cũng là người của bộ giáo dục, là giáo sư nhân dân bồi dưỡng đóa hoa cho Tổ Quốc, sao lại làm mấy chuyện tầm thường này chứ!”

“Đứa xấu xí như con thì biết cái gì! A Lệ đừng để ý tới nó, lại đây!” Mẹ Lê ngoắc ngoắc tay kêu Xà Nhan Lệ. Yêu tinh cũng không dám trái ý người già, đành phải nhảy qua chậu than, nào ngờ Lão thái thái lại lấy ra một nhành Ngải cứu phất phất lên người cô. Lần này Lê Nặc không nhìn nổi, vợ ai thì người đó đau lòng, yêu tinh bệnh nặng mới khỏi, lỡ như bị đánh hỏng hết đẹp rồi thì lấy gì bồi thường đây?

Read More

Advertisements

Chương 171: VỀ NHÀ

Editor: Gaasu Noo

Đèn rực rỡ mới lên, Dịch Diệp Khanh cầm con dao nhỏ khắc vài đường trắng trắng “正” lên vách tường, thỉnh thoảng thò người ra cửa sổ nhìn hai bóng người ngoài sân rồi thầm thở dài. Không phải cô không nghĩ tới chuyện chạy trốn, nhưng ngoài sân canh phòng nghiêm ngặt quá, hơn nữa đường đèo xa xôi diệu vợi, còn cô chỉ có hai chân thì làm sao mà về?

Lúc Đại tiểu thư đang viết chữ “正” thì Giang Nhược Trần cũng vẽ vẽ lên lịch một vòng đỏ đánh dấu đã qua ngày. Nhìn tám cái vòng trước mắt, vành mắt Tổng giám đốc Giang dần dần ướt át. Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ, cô xoa xoa mi tâm lên tiếng, “Mời vào” liền nhìn thấy thư ký “Tháo Vát” dò vào nửa người rồi mấp máy môi ra hiệu ‘phiền phức lại tới nữa rồi’. Với kinh nghiệm nhiều năm cộng sự, Tổng giám đốc Giang tất nhiên hiểu rõ ý của thư ký Triệu.

Read More

Chương 170: LƯU MANH CÓ VĂN HÓA

Editor: Gaasu Noo

Nghiêm Gia Lăng không thể kiềm chế thân thể nổi nữa, đành để người kia tùy ý leo lên trượt xuống, dung túng mọi trò đùa dai của nàng. Đêm đó, Nhị cô nương bị tà âm kích thích tứ chi, cứ mãi kéo dài sự chịu đựng của Nghiêm mỹ nhân. Ỷ người đẹp có thể chất không giống người thường, Tần tiểu thư cố ý thực hành các loại tư thế có độ khó cao.

Mắt long lanh nhìn chằm chặp cái đầu đang lặn ngụp giữa hai chân, thấy môi lưỡi con nhóc kia không ngừng chu du khắp chân mình, Nghiêm Gia Lăng mơ màng nhắm mắt lại, dùng tay che mặt trốn như đà điểu không dám nhìn đứa ‘tiểu ác ma’ đang cố tình làm bậy kia. Cô không thể nhớ đây là lần thứ mấy nữa. Nếu tụi đàn em vào sinh ra tử nhìn thấy đại tỷ bị con nhóc này chà đạp dưới thân, cô thật sự không còn mặt mũi nào sống tiếp. Nhưng trước mắt, cô chỉ có thể chạy theo dục vọng, chạy theo tiết tấu của người kia, không ngừng đung đưa cơ thể.

Read More

Chương 169: CÔNG VÀ THỤ

Editor: Gaasu Noo

Bữa tối vui vẻ của nhà họ Trần thế là kết thúc. Cơm nước vừa xong, Nghiêm cô nương dự định lên lầu thăm tiểu thư đỏng đảnh, nào ngờ lại bị mẹ Trần níu kéo uống trà, lấy tên đẹp là ‘bồi dưỡng tình cảm giữa mẹ vợ và con rể’. Nghiêm cô nương cũng không hiểu mấy chuyện trà chén này lắm, giới hạn chỉ có thể phân biệt được Hồng Trà và Trà xanh thôi. Ông bà Trần tinh thông trà đạo, nhưng hai anh em họ Trần lại chả có chút hứng thú, vừa hay trong nhà có thêm một đứa nữa. Lúc mới vào Trần gia, Nghiêm Gia Lăng chọn đi ‘con đường ba mẹ’, nịnh nọt theo bà Trần học pha trà. Trong mắt lão phật gia, đây vốn là một đứa bé thông minh, nhưng hôm nay có vẻ hơi mất tập trung.

Read More

Chương 168: CẢ NHÀ VUI VẺ

Editor: Gaasu Noo

Mặt trời chiều ngã về hướng Tây, Nghiêm Gia Lăng lê lết hai chân mỏi nhừ về nhà. Nhìn tường trắng, ngói trắng trước mắt, cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghiêm lão đại oai phong lừng lẫy tuyệt đối không thừa nhận bản thân bị ‘vợ quản chặt’. Ba quá cố của cô chưa từng tôn trọng người phụ nữ nào, đương nhiên cô cũng chưa từng chứng kiến cảnh bị ‘vợ quản chặt’ là thế nào. Nhưng ba vợ Trần Vạn Kim đã dốc sức giải thích cho cô hiểu, bị ‘vợ quản chặt’ không phải là ‘sợ vợ’, mà là biểu hiện của sự tôn trọng phụ nữ.

Vậy nên cô mới nghe lời Tần Dạ Ngưng lội bộ về nhà. Mặc dù chỉ cần gọi điện một phát sẽ có người đưa về tận nơi, nhưng cô không làm thế. Trần Nhị bảo nói vậy nhất định có bất mãn trong lòng. Vì để con nhóc này vừa lòng hả dạ, cô đành phải nhắm mắt chịu tội thôi.

Read More

Chương 167: KHÔNG BUÔNG THA

Editor: Gaasu Noo

Mấy ngày nay Nghiêm Gia Lăng rất khổ cực, đi sớm về khuya, không thể tránh khỏi lạnh nhạt vợ yêu trong nhà. Cô biết Nhị tiểu thư không vui. Một đôi vốn quấn quýt cả ngày, đùng một cái hết thời gian gặp mặt, cô còn không quen chớ nói chi tới Trần Nhị bảo luôn được cưng chìu kia. Nhưng Tần Dạ Ngưng không hề rời bỏ cô, tại sao cô lại gạt Nhị cô nương được cơ chứ?

Chẳng qua là cô được người ta nhờ vả, hơn nữa thời gian cũng quá bức bách. Cô nhận ra đôi mắt trong video, không sai, dù có mắt kính che chắn, dù người kia có hóa trang dung nhan thế nào, cũng không thể che giấu được cặp mắt sáng sủa mê người ấy.

Read More

Chương 166: GẶP LẠI BẠN CŨ

Editor: Gaasu Noo

Giang Nhược Trần thức dậy cảm thấy mình đã mơ rất nhiều điều kỳ lạ. Trong mơ có cô, mẹ và em trai quá cố, còn có Dịch Diệp Khanh nữa. Mẹ và em trai cô đang cười giống như thời ấu thơ, nhưng cảnh sắc trước mắt lập tức chuyển tới hình ảnh Dịch Diệp Khanh máu me đầy mình. Cô muốn chạy tới ôm em ấy, xem em ấy bị thương ra sao, nhưng càng chạy lại càng thấy Dịch Diệp Khanh càng xa. Cứ như gần ngay trước mắt, nhưng vĩnh viễn cũng không thể bắt được. Giang Nhược Trần bị cảnh tượng đó đánh thức.

Tay lạnh như băng đột nhiên có thêm nhiệt độ, trước mặt lập tức xuất hiện bóng người, “Tối qua tổng giám đốc Giang ngủ không ngon lắm. Uống ly trà nóng tịnh tâm nhé!”, Giang Nhược Trần nhận ra người kia là Nghiêm Gia Lăng liền nói cảm ơn nhận ly trà. Đầu lưỡi quyện vào vị trà đắng, không ngọt như lúc trước đã từng uống qua.

Read More